Có một thời gian mình nghĩ mình giỏi nhìn người.
Chỉ cần vài cuộc trò chuyện, một vài lần quan sát, là mình có thể đoán người đó thuộc kiểu gì. Dễ gần hay khó ưa, giả tạo hay chân thành, an toàn hay nên tránh xa.6 nguyên tắc giúp bạn nhìn thấu được cuộc sống
Kaizen: Kỹ thuật đỉnh cao của người Nhật để vượt qua sự lười biếng
Cảm giác đó rất thật — như thể bạn đang có một cái máy quét vô hình, chỉ cần lia nhẹ là hiện lên sơ đồ tính cách, rồi âm thầm lưu lại trong đầu. Tự hào vì thấy mình “tinh ý”. Tự tin vì cảm giác kiểm soát được ai nên ở gần, ai nên giữ khoảng cách.
Cho đến khi… mình bắt đầu thấy những người khác cũng “nhìn mình” như vậy. Họ cũng nói những câu y như mình từng nói: “Tôi không ưa cái kiểu nói chuyện đó”, “Cái mặt nhìn thấy ghét ghê”. Mình cũng nằm trong những danh sách đánh giá ngầm đó.
Và tự nhiên, mọi thứ đảo chiều.
Mình bắt đầu nghĩ: không lẽ mỗi lần mình bước vào một căn phòng, người ta cũng đang “soi” từng nét mặt, từng cử chỉ, từng câu lỡ lời? Không lẽ mỗi câu chuyện mình kể hôm nay, ngày mai cũng sẽ được ai đó mang ra phân tích, thêm thắt, rồi kể tiếp cho người khác nghe?
Từ lúc đó, mình ít nói hơn.
Và lặng hơn.
Không phải vì sợ bị hiểu lầm. Mà vì bắt đầu hiểu cảm giác bị cắt lát, bị xếp loại, bị nhìn như một đối tượng để đánh giá. Cái cảm giác đó rất mỏi mệt.
Rồi mình nhớ lại, có những người từng đến với mình trong những giai đoạn không được đẹp nhất. Họ lúng túng, vụng về, hơi khó ưa. Lúc đó mình tránh. Nhưng nhiều năm sau, khi gặp lại, họ hoàn toàn khác. Mà thật ra, có thể họ vẫn như xưa — chỉ là mình đã thôi nhìn họ bằng con mắt dè chừng.
Hóa ra, người ta không phải lúc nào cũng tệ.
Chỉ là mình có chịu đứng lại đủ lâu để hiểu không.
Giống như một món đồ cũ kỹ bị phủ bụi trong góc nhà. Bạn có thể ném nó đi, hoặc lau chùi lại và thấy nó từng là thứ rất đẹp. Nhưng trước khi làm được điều đó, bạn phải dừng lại. Nhặt lên. Và nhìn kỹ.
Giờ thì mình không còn tự hào khi “nhìn người” nhanh nữa. Mình thấy thương những phiên bản cũ của chính mình – lúc đó hay gật gù mỗi khi “đọc vị” được ai, mà không biết mình đang đánh mất cơ hội hiểu sâu một con người.
Vì đâu ai biết, sau một hành vi mình không thích, có thể là cả một tuổi thơ buồn. Sau một lời nói vô duyên, có thể là một nỗi bất an chưa kịp chữa lành.
Mình không còn muốn trở thành người đoán người khác là ai.
Mình chỉ muốn đủ kiên nhẫn để nhìn thêm một chút.
Và nếu có thể, đủ tử tế để không phải nói gì cả 41 quy tắc xã hội không ai nói với bạn
Shopee hoàn xu